Suy nghĩ suốt 3 ngày, tôi quyết định lặp lại phương án cũ là vá màng trinh. Tôi tìm đến bác sĩ trước đã vá màng trinh cho mình. Tôi hể hả dâng hiến cho sếp sự trinh tiết để lấy chức tước.
Bạn đừng quá đau khổ vì cái màng trinh mỏng manh làm gì. Cái màng trinh ấy nhỏ bé đến nỗi chẳng thể quyết định nổi số phận của bạn về sau đâu. Bạn sẽ tin, nếu đọc tiếp câu chuyện của tôi.
Tôi là cô gái trẻ có ngoại hình rất bắt mắt. Dẫu chưa bao giờ có dịp đứng cạnh, song tôi biết, mình có chiều cao ngang tầm mấy cô hoa khôi. Tôi tự tin bởi làn da nâu tự nhiên, chứ không phải cất công đi nhuộm da như mấy cô gái hiện thời.
Trên khuôn mặt tôi hội tụ rất nhiều điểm cộng: vừa búp bê, vừa thanh thoát, cao sang. Tôi còn là một trí thức chính hiệu đấy. Tôi đã tốt nghiệp loại khá tại một trường đại học dân lập. Bạn biết không, ở nước tân tiến như Mỹ, trường dân lập được đề cao hơn công lập nhiều. Vả lại, tôi hãnh diện vì đã lấy được tấm bằng đại học bằng chính năng lực của mình, chứ không phải mua điểm hay mua bằng cấp như một số cô “chân dài, óc ngắn” khác. Nói chung, nhìn nhận về bản thân mình, tôi là cô gái “chân dài và độ thông minh còn dài… hơn chân”.




